Bạn đã xem những bài này chưa ?:

Em chào mọi người.

Tuần trước em và mấy đứa bạn cùng KTX từ thời Đại học rủ nhau đi ăn nướng Hàn Quốc gọi là tiệc chia tay vì có 1 đứa sắp bỏ chị em đi lấy chồng.

Chúng em lên Dealtoday tìm và đặt trước tại một nhà hàng Hàn Quốc cũng khá quen thuộc với chúng em.

Sau khi cả 4 đứa tụ hội đầy đủ thì tiếp theo là những đòn tra tấn đến từ tiếng cười như phù thủy đặc trưng của cái H, Cái gậy tự sướng thì luôn luôn sẵn trên tay của M và có thể chụp bất cứ lúc nào trong lúc đợi đồ ăn. Còn cái T (đứa bạn sắp lấy chồng) thì vẫn hiền lành như vậy, với từng câu nói thủ thỉ lí nhí trong cổ họng nói chuyện với em.




Sau khi mọi thứ đã được bày lên đâu ra đấy thì cuộc chiến đồ nướng Hàn Quốc của chúng em bắt đầu. Với những câu chuyện cười thiếu muối của cái M mà không hiểu sao cái T vẫn cứ cười sặc sụa. Từng tiếng zô, tiếng cười dường, tiếng tán gẫu như đã tạo nên một không khí vui tươi mang đậm tính tuổi trẻ.




Đã lâu chúng em chưa ngồi lại với nhau, tâm sự với nhau, ăn với nhau và cười sảng khoái với nhau, đứa nào đứa đấy công việc bận tối tăm mặt mũi, khoảng cách lại cũng hơi xa nên chỉ hay nói chuyện cùng nhau qua FB.

Có lẽ vì vui quá và ăn ngoác mồm ra mà khi về em đã để quên thứ quan trọng tại bàn, đó là cái ví.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, với tay vào túi sách tìm kiếm chiếc ví quen thuộc thì không thấy nó đâu. Một loạt ý nghi nảy ra: Hôm qua nhà có trộm? hay bị móc túi trên đường? Hay lúc đi ăn bị lấy?

Nhắc đến lúc đi ăn thì em mới ngờ ngợ ra rằng có thể hôm qua để ví ở bàn ăn. Đúng rồi, em để đó và lúc về thì quên mang về.

Em chạy xe một mạch đến nhà hàng. Trên đường đi luôn mồm cầu cho không mất ví (cả một tháng thành quả làm việc + giấy tờ tùy thân đều trong đó), nói vậy chứ em biết tỷ lệ tìm được cũng không cao.

Sau khi đến nhà hàng và hỏi a nhân viên ở đó thì cuối cùng em đã tìm lại được chiếc ví thân yêu của mình. Thì ra hôm trước anh nhân viên dọn bàn thấy chiếc ví ở đó và đã cất dùm em.




Hóa ra trên đời này vẫn còn rất nhiều người tốt/